Tu tâm là gì? Tu tướng là gì? | sola.vn

Từ ‘tu’ và từ ‘chung’

tu-tam-la-gi-tu-tuong-la-gi
Từ “tu” trong Phật giáo bắt nguồn từ từ “bhavana” có nghĩa là “trồng”.

Từ ‘Tu’ thường có nghĩa là nhiều thứ và được sử dụng trong các trường hợp khác nhau. Từ “tu” trong Phật giáo bắt nguồn từ từ “bhavana” có nghĩa là “trồng”. Hiểu rộng ra, “tu” có nghĩa là thực hành, thực hành, … một cái gì đó hoặc một phương pháp cụ thể nào đó mà người ta biến những gì học được từ lý thuyết thành kinh nghiệm thực tế.

Trong Phật giáo, “hóa độ” được quan niệm là một quá trình thực hành nhằm thay đổi lời nói, suy nghĩ, hành vi của chúng ta trong sinh hoạt hàng ngày, biến những thói quen xấu thành tốt. “Tu” là cách nói để phù hợp với việc học tập và rèn luyện theo khả năng và trình độ của mỗi người, thường đòi hỏi nhiều thời gian và công sức để đạt được kết quả tốt về thể chất và tinh thần.

Người xưa tin rằng suy nghĩ có thể thay đổi diện mạo của một người. Khi nhắc đến “công”, người ta thường có nghĩa là tổng thể hình dáng bên ngoài, bề nổi của một hiện tượng, sự vật cụ thể, kể cả con người. Đối với một người, khi sinh ra có thể rất đẹp trai, hay cười nhưng khi lớn lên một chút thì gương mặt và biểu cảm không còn rạng rỡ nữa. Sự thay đổi về ngoại hình này có thể do sự thay đổi của bản thân về tính cách, tâm hồn, cơ địa hoặc do ảnh hưởng của hoàn cảnh cuộc sống khiến cho ngoại hình, hành vi,… của họ khác với thời thơ ấu.

Về mặt khoa học, adrenaline là một chất mà hệ thống nội tiết tiết ra dễ dàng, chẳng hạn như norepinephrine – một chất gây căng thẳng, tăng nhịp tim và huyết áp, hoặc epinephrine – khi một người bị kích thích, thù hận hoặc bực bội. Căng thẳng, … Nếu hàm lượng epinephrine và norepinephrine trong cơ thể cao có thể dẫn đến nhiều vấn đề như lo lắng mãn tính, đau đầu và tim đập nhanh. Dopamine, serotonin là những hormone tốt được cơ thể tiết ra dễ dàng. Các hóa chất này giúp giảm huyết áp, giúp cơ thể luôn tràn đầy năng lượng, linh hoạt, giúp tinh thần vui vẻ, yêu đời hơn.

Có thể thấy tâm trí và dấu hiệu có liên quan mật thiết với nhau và nhìn chung, tâm trí và cơ thể của một người được thể hiện như thế nào.

Lương tâm là gì?

Tu tâm hay còn gọi là Tu Jnana, nghĩa là thanh lọc tâm để không còn bị ô nhiễm hay ảnh hưởng bởi 3 thứ: tham – sân – si, người ta thường nói là “chuyển tâm dưỡng tánh”. Đức Phật nói rằng những người vẫn đang sống trong đau khổ triền miên, dù giàu hay nghèo, học thức hay thấp hèn đều là người dốt nát. Vì vô minh nên thấy khổ, vì vô minh nên luôn chấp trước mọi sự.

tu-tam-la-gi-tu-tuong-la-gi
Tu tâm hay còn gọi là tu trí, là tu làm cho tâm thanh tịnh, không tạp nhiễm.

Nếu không hiểu được quy luật vô thường của cuộc đời, người ta sẽ luôn cảm thấy phiền muộn. Vì thấy mình luôn đúng nên dễ làm theo cách nhìn nhận của người khác, vô tình gây đau khổ cho mình và cho người khác. Tham lam – Hận thù – Ảo tưởng, mọi khả năng, sắc đẹp, danh vọng, vọng tưởng,…, vì tự biết mình mà sinh ra tâm lý bực tức, nóng giận, muốn trả thù,… Chính vì vậy mà tôi luôn cảm thấy đau khổ, khổ sở.

Trau dồi trí tuệ hay phát triển trí tuệ là thanh lọc tâm trí bằng cách rèn luyện nó để tạo ra một quán tính mới, từ dễ dao động và cảm xúc trở nên tĩnh lặng, rõ ràng và hoàn toàn trong sáng. Phật giáo đã phân loại tâm con người thành 3 nhóm, đó là tâm cư sĩ, tâm xuất gia và tâm Phật. Thực ra, con người chỉ có một tâm niệm, nhưng do tâm tính nên mỗi người có một kiểu tâm tư khác nhau.

Tâm trí của con người bình thường được chia thành 3 trạng thái tâm, tức là tâm (phật), thức (ý thức) và tâm (phật). Tâm có nghĩa là một người luôn lo lắng về quá khứ, buồn lo thay vì nhìn về phía trước, dần dần hình thành ý chí. Ý thức có tính phán đoán và so sánh bản thân với mình hay người khác trong quá khứ, nên thường sinh ra năm ham muốn, dễ dẫn đến nghiệp lời nói và nghiệp vật chất. Trí thông minh, sự nhạy cảm, sự hiểu biết về bản thân của mỗi cá nhân, là công cụ của trí óc và ý thức. Đức Phật gọi ba tâm này là Hồ Mây vì chúng chứa đựng tất cả những phiền não và đau khổ của tâm trong quá khứ, hiện tại và vị lai. Những điều này luôn khiến tâm trí người ta rối loạn, ô nhiễm và thiếu hiểu biết.

Tâm của thánh nhân, còn được gọi là chân tâm, dùng để chỉ người có ý thức bình tĩnh, thanh thản và sáng suốt. Tâm của Đức Phật, khi tâm của họ hoàn toàn thanh tịnh, trong sáng, không vướng bận, không ô nhiễm, dễ kiểm soát ngoài logic (adakovachara) và hoàn toàn vô ngã.

Tu sĩ là gì?

Tướng mạo hay còn gọi là phúc đức, thường chỉ việc giữ gìn thân thể sạch sẽ, gọn gàng, trang nghiêm, lịch sự, giữ gìn hình thức bên ngoài. Sanyasi là người tự trọng, biết tuân theo các nghi lễ, phong tục, tập quán của cộng đồng, xã hội và giữ vẻ ngoài trang nghiêm, trật tự. Tu theo đạo Phật là giữ tướng của người tu trong mọi tình huống thông qua bốn hành vi đi, đứng, nằm, ngồi. Một nhà sư, ngay cả khi mặc một chiếc áo dài cũ, luôn luôn thể hiện một phong thái trang nghiêm, và một nhà sư tuân theo giới luật luôn được người khác kính trọng.

tu-tam-la-gi-tu-tuong-la-gi
Tướng mạo hay còn gọi là phúc đức thường là sự giữ gìn hình thức bên ngoài, giữ gìn thân thể sạch sẽ, gọn gàng, trang nghiêm, lịch sự.

Tu cũng là tu những hành động, việc làm có thể nhìn thấy được bên ngoài nên còn gọi là phước. Người ta nói đến chùa lễ Phật, quy y tam thế, lễ bái, tụng kinh, niệm danh hiệu Phật, tụng kinh, bố thí, cúng dường và giúp đỡ người khác. tu phước.

Về vấn đề này, Thượng tọa Thích Thông Triết cho rằng, làm phước là cách chúng ta kết hợp thái độ, cử chỉ, lời nói của mình đối với con người hoặc động vật với mục đích mang lại hạnh phúc, vui vẻ, bình an và hạnh phúc. và đau đớn về thể xác cho những đối tượng này. Người nông dân là người sẵn sàng hy sinh tiền bạc, hàng hóa, thời gian, công sức để chia sẻ với người khác với thái độ mong muốn đem lại bình yên, hạnh phúc cho người khác, không màng danh lợi. Tu công đức cần có tinh thần “cho trọn”, tức là cho không tính toán, không so đo, không màng danh lợi, không có điều kiện đáp lại.

Nông nghiệp được xem như là một phương tiện bảo tồn “tài nguyên của công đức” cần thiết cho các Phật tử. Có hai loại phước lành: may mắn và lòng tốt không đáng có.

Khi một người bố thí, cúng dường, hoặc tham gia các hoạt động cứu trợ, từ thiện với mong muốn làm nhiều việc thiện, thì việc hưởng phước ở kiếp sau hoặc nhiều kiếp sau là một việc làm trái pháp luật. Đó là hoạt động theo nhân quả của đạo Phật, làm việc gì thì thuận theo nhân duyên mà hưởng quả đó.

tu-tam-la-gi-tu-tuong-la-gi
Tu cũng là một hệ thống các hành động và việc làm có thể thấy được qua những hình thức bên ngoài như đi chùa lễ Phật, quy y, bố thí, v.v.

Không ngừng gia trì là một trong những việc tốt đã nói ở trên, bao gồm việc giảng dạy Phật pháp, không quan tâm đến những công đức đã làm và không mong nhận lại những phước lành tốt đẹp, còn được gọi là “ba luân xa không chết”. Dù người ta làm việc thiện không phải để nhận được phước báo, nhưng quả báo tốt sẽ tự nhiên xuất hiện khi có hoàn cảnh.

Trong cuộc sống thường ngày, con người có phát triển vận may hay không thì cũng dễ dàng đạt được may mắn, nhất là về đường tâm linh, vì dễ giữ được những giá trị tốt đẹp giúp ích cho việc đào tạo. Một người sống keo kiệt và ích kỷ, không bao giờ bố thí, sống theo quan niệm “sống chết mặc bay”, người chỉ biết kiếm lợi cho bản thân là người làm từ thiện. Không có lòng bác ái thì khó có may mắn, nếu có trong cuộc đời này thì bạn đã trải qua hết những phước báo đó rồi, nên khi đã xui xẻo thì không còn may mắn thoát khỏi nó nữa. Xui xẻo. Vì vậy, các bậc cao minh dạy chúng ta phải giữ gìn phước báo, không nên hưởng hết mà phải kết hợp làm việc thiện, từ thiện để tích phước về sau.

Lời chúc phúc của song Tú

Tu hình hay tu tâm là hai khía cạnh thiết yếu trong đời sống của người Phật tử. Người bình dân muốn cuộc sống thanh thản, bớt khổ đau thì trước hết nên tích đức hành thiện. Mặc dù vậy, việc gieo nhân lành vẫn phải chịu sự chi phối của vòng luân hồi, tức là nhận những phước báo mình đã gieo hoặc những nghiệp xấu mình đã tạo trong kiếp trước hay kiếp này.

tu-tam-la-gi-tu-tuong-la-gi
Gieo trồng phước vẫn chịu ảnh hưởng của chu kỳ tái sinh, tức là nhận phước do mình gieo.

Tu trí là học giáo lý nhà Phật, tìm hiểu và thâm nhập cái hiểu biết của Đức Phật về con người và vũ trụ, thực hành pháp chi, thiền, định, tuệ và đi trên con đường mà Đức Phật mô tả là tu Văn – Tu – Tu. Tam Tuệ để mở mang trí tuệ. Muốn thoát khổ, đạt giác ngộ,… muốn thành Phật, muốn tu hành thì phải tu tập theo trình tự Giới – Định – Huệ (tức Tam hư lục học) thì mới thoát khỏi vòng sanh tử. và cái chết.

tu-tam-la-gi-tu-tuong-la-gi
Tu hình hay tu tâm là hai khía cạnh thiết yếu trong đời sống của người Phật tử.

Con đường tu luyện là một con đường dài không bao giờ kết thúc, nhưng bạn phải bắt đầu từng bước để đạt được mục tiêu. Trong cuộc sống này và đời sau, hãy trau dồi công đức và trí tuệ và đạt được nhiều giá trị nhất có thể. Tu thiện là bỏ ác, bỏ tham, sân, si và làm việc thiện, giúp đỡ người khác. Khuyến khích Jnana tuân theo các pháp môn thiền minh sát (anupasana), thiền định (samata), thiền định (samudhi), và thiền minh sát (vipassana), và học các phương pháp thanh lọc để tâm thanh tịnh.

Đó là lý do tại sao chúng ta có khái niệm “Phước Huệ song tu”, tức là rèn luyện thân thể và trí tuệ. Hai phương pháp canh tác này sẽ bổ sung và hỗ trợ cho nhau, giúp người ta có một cuộc sống an lạc và hạnh phúc hiện tại, hưởng phúc lành ở kiếp sau và thăng tiến sứ mệnh Phật sự cho đến cuối đời.

READ  Tài tử Chansung (2PM) thông báo kết hôn và sắp có con, không gia hạn hợp đồng với JYP | sola.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud