Phạm Công Luận – “Khí chất căn bản của người Sài Gòn không thay đổi” | sola.vn

Có lẽ, nếu bạn muốn nghe một ý kiến ​​hay một câu cảm thán về con người Sài Gòn và vùng đất trù phú này thì nên đến từ nhà văn Phạm Công Luận – ông không chỉ là người Sài Gòn. “Nguyên bản”, nhưng cũng là tác giả của một bộ truyện. Sách báo về Sài Gòn nói chung và người Sài Gòn nói riêng.

Khi nhớ về Sài Gòn thời thơ ấu, điều gì gợi lại cho bạn nhiều nhất bây giờ? Sau này, anh có còn gọi là “Tuổi thơ Sài Gòn” như một món quà dành tặng cho hai đứa con của mình không?

Tuổi thơ của tôi khá êm đềm trong cái xóm nhỏ Phù Nuân, nơi gia đình tôi hiện đang sinh sống. Bố mẹ tôi đông con nhưng đều được nuôi ăn học tử tế. Tôi đã tận hưởng một kỳ nghỉ Tết vui vẻ khi tôi còn nhỏ và tôi vẫn còn nhớ nó. Những ngày đó xung quanh có nhiều cây cối hơn, có nhiều sân chơi đá bóng và đánh trống, giếng làng nước trong vắt, nhiều cây ăn quả cho trẻ con trèo hái trộm. Đối nhân xử thế đơn giản nhưng cởi mở và yêu thương. Giờ nhà ai nấy ở, cửa đóng then cài, lũ trẻ hàng xóm dù ở cạnh nhau cũng không biết mặt nhau. Anh trai tôi sống ở Gò Wap cho biết, bây giờ anh ấy ăn Tết ở đó rất vui và khi về Phú Năn thì cảm thấy lạnh lẽo, không có không khí Tết chút nào.

READ  Tại sao nhiều “dì ghẻ” hậm hực với con chồng, ngay cả khi chúng ở với mẹ ruột? | sola.vn

Tôi viết sách để kể cho các con nghe một phần tuổi thơ của mình, để biết điều đó, nhưng cuộc sống luôn thay đổi và việc chấp nhận điều đó là điều bình thường.

pccluan_ttvhdo-3-768x568
“Thành phố này sớm muộn gì cũng sẽ phát triển thành đô thị hiện đại. Tuy nhiên, thật tốt khi là thành phố duy nhất có điều gì đó đặc biệt mà không ai khác có. Cái độc đáo đó chính là “hồn đô thị”, thể hiện ở lối kiến ​​trúc cổ đa phong cách, sự đa dạng của nghệ thuật ẩm thực… cần phải được bảo tồn có chọn lọc và đáng lo ngại nếu mai một ”.

-Đúng là cuộc sống luôn thay đổi và Sài Gòn cũng không nằm ngoài quy luật đó. Sự phát triển gần đây của Sài Gòn được nhiều người so sánh với Singapore. Nếu một ngày nào đó, Sài Gòn trở thành Singapore thứ hai, bạn muốn lưu giữ điều gì ở Sài Gòn xưa?

Thành phố này sớm muộn gì cũng sẽ phát triển thành đô thị hiện đại. Tuy nhiên, thật tốt khi là thành phố duy nhất có điều gì đó đặc biệt mà không ai khác có. Nét độc đáo đó chính là “hồn phố”, thể hiện ở lối kiến ​​trúc cổ đa phong cách, nghệ thuật ẩm thực đa dạng… những thứ cần được chọn lọc, gìn giữ và đáng quan tâm nếu nó mai một. Ngoài ra, người ta nên duy trì một lối sống cởi mở, nhạy cảm với những điều mới mẻ, rộng lượng với những người có khó khăn hơn mình, chấp nhận sự khác biệt và coi trọng nền dân chủ.

-Chắc là Sài Gòn của 50 năm trước, hồi bé nó khác rất nhiều so với ngày nay. Điều gì khiến bạn tiếc nuối nhất khi nhìn lại Sài Gòn ngày xưa?

nhiều thứ Thật không may, Dinh Norodom bây giờ đã không còn nữa. Nếu còn tồn tại, đây sẽ là công trình lớn nhất theo phong cách phương Tây, tạo nên nét quyến rũ cho một Sài Gòn hiện đại, nơi từng được coi là Paris của phương Đông. Tôi vẫn khao khát một thời mà giao thông không kinh khủng như bây giờ. Khi đó, thành phố vẫn còn tĩnh lặng và lãng mạn.

-Tôi là một người nhập cư và đã có đủ kinh nghiệm để tin chắc về sự khoan dung của Sài Gòn. Ngoài ra, để giới thiệu ngắn gọn về Sài Gòn với một người bạn phương xa, bạn sẽ nói gì với họ với tư cách là người dẫn chương trình?

Tôi biết rằng có nhiều người ở xa có thành kiến ​​với thành phố này ngoài tình cảm quý mến. Rất nhiều người khi mới đến sống ở đây đã không thể hòa nhập được nhưng khi ở lâu hơn thì lại không muốn rời đi. Mặc dù “Sài Gòn không nói lên điều gì” (“Chuyện đời Sài Gòn” tập 1 – tựa bài của Đồng Vi trong PV), một số nhà văn, trong đó có tôi, đã cố gắng nói điều gì đó về Sài Gòn trong sách. Hãy đọc tiếp và đến với Sài Gòn và tự mình trải nghiệm sự quyến rũ của thành phố này qua những bộn bề mà nó quản lý.

pccluan_ttvhdo-1-768x963
“Bên cạnh tình cảm, tôi biết có rất nhiều người đang có thành kiến ​​với thành phố này. Khi mới đến đây sinh sống, nhiều người không hòa nhập được nhưng ở lâu lại không muốn rời đi.

– Vợ anh (nhà văn Dong Wei – PV) cũng được biết đến là một người nhập cư. Để có thể cùng nhau đi xa đến thế này, bạn – những “Zygonis chính gốc” hay người vợ – “người nhập cư” phải hy sinh nhiều hơn?

Gia đình bên nội của vợ tôi đã sống ở Sài Gòn từ lâu. Lớn lên, vợ tôi thường đến thị trấn này vào mỗi mùa hè, vì vậy cuộc sống ở đây không có gì lạ. Tuy nhiên, khi chúng tôi, giống như bất kỳ cặp đôi nào khác từ hai nơi đến với nhau, sẽ có những khác biệt cần được dung hòa, đặc biệt là lúc đầu. Vợ tôi thích trời cao, đất rộng, núi non cây cối, dễ cảm thấy gò bó trong thành phố đông đúc và chật chội. Đó là điều mà tôi luôn cảm thấy xấu hổ và cố gắng sửa chữa khi có thể. Về đồ ăn, tôi dễ tính nên không gặp khó khăn gì. Nhờ có vợ ở vùng khác, anh cũng được ăn những món mới. Ngoài ra, chúng tôi có nhiều điểm chung mà qua đó chúng tôi có thể đi cùng nhau trong cuộc sống như sở thích và thích cuộc sống đơn giản và yên tĩnh.

Hào khí của người Sài Gòn xưa và nay đã thay đổi như thế nào để đón nhận và quan tâm đến mọi người từ khắp nơi trên thế giới?

Đã có rất nhiều bài viết nói về tính cách, con người Sài Gòn nên xin phép không nhắc lại ở đây. Dù nếp sống có thay đổi theo thời gian nhưng tôi nghĩ tính cách cơ bản của người Sài Gòn không khác lắm so với trước đây. Ngoài ra, Sài Gòn có sức chuyển người từ nơi khác đến. Một cuộc kiểm tra sâu hơn cho thấy không ai trong số những người di cư giữ lại cái cũ ở đất nước của họ.

Có nhân vật Zygon gốc nào mà bạn đặc biệt ngưỡng mộ không? Chúng đã ảnh hưởng đến bạn như thế nào?

Một số nhân vật tôi đã viết trong các tập “Sài Gòn, Phố đời” là: Giáo sư Lê Văn Khoa, nhà văn Nhật Tiến – bác sĩ Phương Khanh, nhà văn Sơn Nam, anh Nguyễn Hùng Trường chủ nhà sách Khai Trí. Họ là những người tài giỏi nhưng khiêm tốn, luôn quan tâm đến việc làm tốt cho xã hội thông qua các chương trình truyền hình, viết sách, làm báo hay bán sách. Khi còn là sinh viên và muốn theo đuổi nghiệp nhà văn, tôi đã đọc “Giấc mơ nhà văn” của Nat Tiên và Mr. Muốn học hỏi nhiều điều hay từ việc đọc báo thiếu nhi hoặc xem chương trình do Khai Trí thành lập. Chương trình “Thế giới trẻ thơ” của Thầy Lê Văn Khoa.

pcluan_ttvhdo-2-758x1024

Tác giả Sun Nam đã ảnh hưởng đến tôi rất nhiều qua những cuốn sách của anh ấy. Anh viết giản dị, chân chất, ngôn ngữ không mấy “Nam Bộ” khi viết đối thoại trong truyện ngắn và tiểu thuyết. Khi viết bản kiểm điểm, anh vẫn còn “tình yêu”, một tình yêu tha thiết dành cho quê hương thầm lặng và không xao xuyến. Trong hồi ký của anh phảng phất nỗi buồn man mác, nhẹ nhàng của một người sống nội tâm, xa quê và đôi khi cô đơn giữa trung tâm thành phố. Tôi không phải là người nhập cư, nhưng thành phố luôn coi thường người dân, vì vậy tôi dễ dàng “cảm nhận” những cảm xúc đen tối của anh ấy một cách kín đáo được thể hiện. Trong số những người trên, chỉ có duy nhất ông Nguyễn Hùng Trường sinh ra ở thành phố này, nhưng theo tôi, những cái tên này đều là người Sài Gòn “thứ thiệt”, vì thời gian lưu trú của họ ở đây rất lâu và ấn tượng của họ là ở thành phố này.

-Ông đã sống ở Sài Gòn hơn 50 năm và đã bỏ nhiều công sức, thời gian tìm tòi, nghiên cứu tư liệu để cho ra đời bộ sách Chuyện đời người Sài Gòn. Còn điều gì ở Sài Gòn mà bạn chưa biết và muốn tìm hiểu?

Đã viết một vài cuốn sách về Sài Gòn, tôi vẫn chỉ hiểu được một phần nhỏ của thành phố này. Còn bao nhiêu lớp trí nhớ chưa được khám phá, bao nhiêu vùng còn chưa được khai phá, nếu có tài liệu và nhân chứng thì phải có khả năng diễn giải. Những gì tôi muốn viết tiếp theo là những gì tôi đang tìm kiếm.

Cảm ơn vì cuộc trò chuyện này.

Hỏi & Đáp

– Giữa Sài Gòn người ta có thể tìm thấy em ở đâu?

Ngoài giờ làm việc, quán cà phê và nhà sách.

– Cuốn sách thú vị nhất về Sài Gòn?

Cuốn sách “Những Bước Lang Thang Trên Con Đường Của Chàng Bình Nguyên Lộc” của Bình Nguyên Lộc

– Người Sài Gòn mà bạn thích nói chuyện với điều gì nhất?

Trước đây là mẹ tôi, sau là vợ tôi.

– Ăn đồ Sài Gòn hoài không chán à?

Đối với tôi, đó là cơm tấm và mì hoành thánh.

– Món nhậu Sài Gòn gây nghiện nhất?

Cà phê, tất nhiên, một tách mỗi ngày.

– Theo bạn người đàn ông Sài Gòn chuẩn nhất …?

Miễn phí và đúng sự thật.

Vẻ đẹp quá khứ của Sài Gòn?

Quá nhiều để đếm. Sài Gòn luôn có rất nhiều mỹ nhân. “Đầu tiên” chỉ là một ứng dụng của từ này.

– Sài Gòn đẹp nhất khi nào …?

Bước vào mùa khô trước và sau lễ Giáng sinh.

– Một ngày hoàn hảo ở Sài Gòn …?

Vào ngày nghỉ, cặp đôi có một bữa sáng riêng tư cùng nhau và một buổi chơi với lũ trẻ bên ngoài nhà hàng. Mua sách và phim hay. Gặp một người bạn thân và viết một vài trang.

– Anh, người Sài Gòn …?

Người Sài Gòn sống theo kiểu Sài Gòn. Những người đã ở xa Sài Gòn.

– Lần xa Sài Gòn lâu nhất bạn phải làm là bao lâu …?

Hai tháng.

– Hình ảnh Sài Gòn nhìn từ xa …?

Khi tôi độc thân, khi tôi đi vắng, tôi nghĩ về căn phòng của riêng mình với sách, phim, tranh và một số đồ cổ, và một Sài Gòn ấm áp hiện ra. Khi có gia đình, đi đâu xa, tôi luôn muốn trở về để đưa vợ con đi chơi, mua sách và ngắm nhìn con phố tấp nập dưới những tán cây.

Bài: Ho Hoo Sun

(Số 138 trong Truyền thông và Đàn ông – Tháng 4/2017)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud